Cho tháng ba ...
Yêu tháng ba, yêu màu nắng vàng như mật khi mặt trời đã bắt đầu lé rạng sau những giấc ngủ dài, khoe những ánh nắng tươi tắn của mình, không rực rỡ, oi nóng, chói lòa như nắng trưa tháng 6, không yếu ớt như cuối thu, cái nắng đó mang một sức sống mới, lạ lẫm, tươi rói của sự hồi sinh.

Nhớ về những mùa hoa đã đi qua, yêu hoa gạo vì sự giản dị, mộc mạc, lặng lẽ của nó, hoa gạo có ở những nơi ít ai để ý, một góc cánh đồng, một góc đường nơi thôn quê, xù xì, già cỗi… Có ai si mê mà thấy nó tỏa sáng một góc trời? Có ai si mê mà thầm xót xa khi hoa gạo trải đầy mặt đất - báo hiệu đã qua một mùa hoa? Yêu tháng ba em yêu từng đàn chim không hiểu từ chốn nào ríu rít bay đến rồi lại bay đi mang lại âm thanh thật mới lạ, một cảm giác bình yên mà rạo rực.
Tháng ba em nhớ về miền hoa gạo xa xưa, cây gạo già ngả nghiêng rủ xuống đường tàu, lặng lẽ dâng hiến bao mùa hoa… Hoa gạo rụng xuống rồi vỡ nát…
Giờ đã xa lắm những con đường hoa gạo nờ, mỗi tháng ba gợi lại lời ai đó nói: “ em có biết vì sao đường tàu này lại có tên là đường tàu đổ không?”, “đường tàu đổ” - nghe thật lạ, lúc đó chăm chú lắng nghe, nhưng qua chuyến đi, qua cảm giác nôn nao say xe và đến tận bây giờ, em vẫn tự hỏi “ sao lại là đường tàu đổ nhỉ”, có lẽ em sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời cho câu hỏi mình đặt ra, chỉ khi tháng ba về lại vương vấn một kí ức nằm thật ngoan trong góc trái tim…
Yêu tháng 3, yêu những bận rộn học hành thi cử của học trò những năm cuối cấp, bồi hồi nỗi nhớ xa xăm, yêu những nỗi niềm sắp xa trường xa lớp, xa lũ bạn thân cận kề bao năm, xa một người, xa một tình yêu chưa bao giờ được nói… Lũ học trò một thời si mê hoa gạo, chăm chỉ nhặt những bông hoa rơi đầy mặt đất, lấy nhụy và chơi “chọi” nhau, thế là cho tháng ba thêm rôm rả với trò chơi con trẻ. Lũ học trò còn sáng tạo viết chữ bằng hoa, những nét chữ được tạo nên bởi những vòng tròn nho nhỏ sắt ra từ hoa gạo, cũng đủ làm nên “một thời để nhớ”…
Tháng ba năm nào anh chở em đi qua con đường hoa gạo nở, chỉ mình em ngoái lại, tiếc nuối nhìn hoa sắp tàn, chỉ mình em để ý đến sự tồn tại của những thân hoa mọc ven đường, anh không bao giờ hiểu để đi chậm lại và nói thì thầm với em một điều gì, và có lẽ bởi vì anh không bao giờ muốn hiểu em đang nghĩ gì… Hoa gạo vẫn lặng lẽ rơi…
Tháng 3 ngày xưa, vương vấn mùi ẩm mốc trong cái nắng đầu mùa của rơm rạ đầy đường sau một mùa mưa ẩm… Tháng 3 rộn rã với tiếng những bà, những mẹ í ới gọi nhau đi giặt chăn, giặt chiếu, nhớ tiếng chiếu vỗ nước thật kêu… Tháng 3 của canh cua đầu mùa mẹ nấu, nỗi háo hức khi bố thả vó xuống ao, của tiếng gà cục tác tìm ổ buổi trưa…của những yêu thương ngọt lành như được đánh thức dậy sau mùa đông, mang một sức sống mới, tràn đầy…
Cho em yêu thêm tháng ba với dịu dàng hoa nhãn, ngát hương hoa chanh. Yêu những bình dị hoa vải, hoa xoài đua nhau gom sức sống để đâm chồi, trổ hoa góp thêm cho tháng ba âm thanh sôi động của ong, của bướm bay đi tìm mật.
Tháng 3, mặt nước ao trong đến lạ kỳ, nhìn rõ cả lớp bùn dưới đáy, nhìn rõ cả những rong rêu, em ngồi đong đưa thả chân đùa giỡn, mát rượi. Bên bờ sông nhỏ, nước trong vắt, cỏ xanh rì, thả chân xuống mặt nước mà ngâm lên tứ thơ của Đoàn Thị Điểm:
Ngồi đầu cầu nước trong như lọc
Đường ben cầu cỏ mọc còn non
Yêu lắm tháng ba những buổi sớm còn vương sương lạnh, những con đường trong lành vi vu gió hát, đạp xe mà tóc rối tung bay, tiếng cười trong veo hòa tan trong gió… Bỏ lại cuối con đường ánh mắt ngẩn ngơ…
Tháng ba nhé, em đi góp nhặt từng hoài niệm, cả nỗi nhớ về anh…
Sưu tầm
Hồ Diên Sơn @ 23:04 02/03/2011
Số lượt xem: 955
- Hà Nội mùa hoa gạo (02/03/11)
- Rộn ràng hoa gạo tháng 3 (02/03/11)
- Hà Nội mùa hoa bằng lăng (02/03/11)
- Thương yêu lắm, tháng chạp ơi! (12/02/11)
- Tản mạn 30 tết... (05/02/11)



Lời nhắn mới nhất